Ngày đêm nghe biển gọi ta cùng với con thuyền,
Chào Hải Phòng ở lại ta vui niềm vui riêng,
Ôi yêu sao mảnh đất của Tổ quốc yêu thương,
Bốn bề con sóng vỗ vẫn tìm hướng quê hương.
Trong mưa bom đạn Mỹ, ta đạp sóng, khơi thuyền,
Đem cây kim, sợi chỉ khâu đảo với đất liền,
Hãy tìm ở cây kim, tâm hồn ta gửi gấm,
Trong sợi chỉ có tình, tình yêu ta nồng đậm.
Ta không chỉ chở hàng ra từng ngọn đảo nhỏ,
Mà ta chở tấm lòng đến khắp miền thương nhớ. (ơ ớ ơ)
Ôi mọi ngả đảo quê Sơn Trà, Cát Hải,
Xưa đau nỗi cắt chia, giờ đây bên nhau mãi mãi.
Thuyền ta đã căng buồm, chân trời Đà Nẵng vẫy,
Ta sẽ chở tình thương, theo lòng ta vào đó.