Nơi anh đến,
Nhịp trống Lăm Vông, bước chân còn bỡ ngỡ,
Hát Khắp Thùm chưa thuộc hết lời,
Mới biết chào Sabai Samaki.
Nơi anh đến,
Con suối chảy về phía mặt trời lặn,
Một làn mây vắt qua hai đỉnh núi,
Làm nhịp cầu cho nỗi nhớ cách xa.
Em ơi, vẫn sắc trời xanh vời vợi quê nhà,
Vẫn sắc núi xanh bao la, bao la.
Riêng có loài hoa em gọi là hoa đại,
Ở bên này gọi là hoa chăm-pa.
Em ơi, bởi cách núi sông nên dài thêm nỗi nhớ (ơ, ớ ơ ơ)
Dù lá có đổi màu, dù mùa đông gió trở,
Tình yêu chúng ta vẫn tươi xanh như mùa xuân hoa nở,
Bởi chúng mình đã tình nguyện cùng đi xa,
Bởi chúng mình đã tình nguyện phải không em.