Im vắng trong rừng, trong veo dòng suối,
Cả tiểu đội con gái khỏa trần giữa Trường Sơn,
Mười hai tòa thiên nhiên lồng lộng giữa thiên nhiên,
Nguyên trang, nguyên trinh, nguyên hình nõn nuột,
Phút ngắm mình khỏa trần bất chợt câu hát ngân nga.
(Cười một cách điên dại và hát lại từ đầu)
Khỏa trần giữa Trường Sơn trong ngọc trắng ngà,
Như một bầy tiên sa ú oà mặt suối,
Chợt cơn gió từ xa ào tới, lá rừng xao xác bay.
1-
Khỏa trần giữa Trường Sơn để tự lấp đầy,
Khoảng im vắng trống trơn đoạn đường con gái,
Nỗi khao khát nén kìm hóa dại, tiếng cười rú từng cơn,
Khỏa trần giữa Trường Sơn, khỏa trần giữa Trường Sơn.
2-
Khỏa trần giữa Trường Sơn một đời xuân độc thoại,
Vật vã cùng con đường, sốt rừng đeo đẳng mãi,
Cả tiểu đội con gái, Trường Sơn khỏa trần.
(Cười một cách ghê rợn)