Khát vọng mùa Xuân

KHÁT VỌNG MÙA XUÂN

Thơ: Huy Cừ
Nhạc: Huy Du
Trình bày: Thái Bảo.
*********************

 
Khi giọt mưa… Khi giọt mưa của mùa Xuân rơi xuống.
Em biết rằng… Em biết rằng giông tố đã bình yên…
Gió heo may phiến đá vàng lại sống.
Lạnh lẽo qua rồi mưa như lửa bùng lên.

Khi giọt mưa… Khi giọt mưa của mùa Xuân rơi xuống.
Có con sáo sang sông rồi bay vút ngang trời.
Có ngọn đèn quả đất đứng trông trăng.
Có ngọn khói gọi vầng mây lộng lẫy.
Có những lời em hát, em hát suốt  mùa Đông.

Chim gọi nắng hân hoan
Chim gọi nắng hân hoan bên khung cửa
Mùa Xuân buông trên trên khắp nẻo đường đi.
Mảnh ruộng mới thơm hương mầu hoa lúa.
Bài thơ dài ngửa mặt đón mưa rơi.

Mùa Xuân đến, mùa Xuân đến
Em hát cùng anh, Em hát cùng anh…
Những khát vọng mùa Xuân
Những khát vọng mùa Xuân
Những khát vọng mùa Xuân
Những khát vọng mùa Xuân.....

Bình luận (12)

  1. kiet

    so với bản do ca sĩ To Lan Phuong hát thì Thái bảo hát nhẹ nhàng và điệu hơn, cũng rất hay

  2. danmoi
    À, bác nghe nhạc mà thấy vui hơn là tôi mừng lắm bác Hạnh ạ. Bây giờ chúng ta cùng nhau trở lại chủ đề Hà Nội, thủ đô ta sục sôi đánh Mỹ bác nhé. Những hình ảnh xưa hiếm lắm, sao vuông cũng đẹp lắm. Xin mời bác vào đây:

    http://www.youtube.com/watch?v=cQSEhfvjYHE
  3. danmoi
    Thơ cũng như nhạc và...hoa bác Hạnh ạ. Chúng muôn màu muôn vẻ. Có thứ thơ duy lý, thơ duy tình, thơ tự sự, thơ tụng ca...
    Cỏ đồi, ai nhuộm mà xanh?
    Áo em, ai nhuộm mà anh thấy chàm?
    Da trời, ai nhuộm mà lam?
    Tình ta ai nhuộm ai làm cho phai?
    Thế đó. Bắt cụ Nguyễn Bính làm thơ duy lý sao mà hay được bác. Nguyễn Bình thì tả “mưa xuân phơi phới bay”, rất đúng với thực tế xuân sớm, còn ở đây HC tả mưa xuân có hạt tức là cuối xuân rồi, lạnh giá tan hết rồi, hoa cỏ bừng lên, bừng lên mãnh liệt như lửa bừng lên. Chắc vậy bác Hạnh nhỉ?
    PS: danmoi xin trích lại cho đúng trong comment trước là phong-hoa-tuyết-nguyệt.
  4. danmoi
    Ồ chưa. Chưa bao giờ tôi được nghe Robertino hát bài đó bác Nguyễn Văn Hạnh ạ. Tôi chỉ biết ngày xưa trên Đài TNVN có bài giới thiệu về cây đàn bầu, đại ý là diễn được cả Mozart, bản nhạc có nhịp 6/8 hẳn hoi, nghe ấn tượng lắm và bác cũng nhớ có nhạc phẩm đó của Mozart nên tôi để đường link để bác vào nghe cho vui, cũng không hề có ý so sánh 2 nhạc phẩm của 2 tác giả ở 2 phương trời khác nhau, cách nhau cả thể kỷ. Cái giống nhau có lẽ là họ cũng như chúng ta đều yêu cái đẹp tưới sáng của mùa xuân.
    Câu thơ bác nói là khó hiểu có lẽ ở mấy chữ “phiến đá vàng”. Trong Truyện Kiều có câu thơ rất hay tả anh chàng Thúc buổi đầu gặp Thuý Kiều là
    Sớm đào tối mận lân la
    Trước còn trăng gió sau ra đá vàng
    Lúc đầu anh ta nghĩ cũng chỉ là chuyện “trăng hoa tuyết nguyệt” thôi, ai dè 2 người không rời nhau được. Đó, “đá vàng” là thứ nói về tình cảm nam nữ gắn kết như thế chứ không hề là 1 loại “đá” nào hết bác ạ. Bởi thế mà Huy Cừ mới viết ‘phiến đá vàng lại sống”, tức cái tình của con người ta và cái tình đó trải dài ra, khắc khoải trong từng câu thơ của Huy Cừ. Có thế chăng?
  5. danmoi
    Xin chào bác Nguyễn Văn Hạnh. Bản của Mozart ngày xưa vẫn hay phát trên Đài TNVN bằng tiếng đàn bầu thật ấn tượng bác ạ. Thật thú vị là lời dịch là của nhạc sĩ Tô Hải. Mời bác nghe lại bài đó trong 1 videoclip có lời khớp với nhạc khá đẹp này:

    http://www.youtube.com/watch?v=-9ggRJ71i_E