Trên sông chơi vơi, gió đưa hiu hắt từ phương xa vời,
Lan theo cơn gió, bấp bênh trôi máu ai pha hồng dòng sông?
Vang theo hơi gió, tiếng của ai thầm khóc trên lưng sóng?
Thôi nhắc nhở chi khi Bắc Nam đoạn tình, tàn sát sanh linh.
Ôi sông Gianh, hồn mi than khóc?
Lòng mi đau đớn? Dòng mi căm hờn?
Vì đâu bao năm Nam Bắc tranh hùng bạo tàn,
Nên nước non này chịu mờ ám.
Ôi sông Gianh, lòng mi tủi chăng?
Hồn mi hổ chăng? Dạ có buồn chăng?
Chưa xóa mất những cơ tương tàn,
Chưa thấy ngày vẻ vang.
Ôi sông Gianh, hồn mi nên sánh,
Cùng con sông Hát, cùng con sông Ðằng?
Vì đâu mi đang phân rẽ phân dòng Lạc Hồng,
Xui ghét nhau người cùng nòi giống.
Ôi sông Gianh, lòng mi vẫn xanh,
Hồn mi hiểm sâu, dạ chứa hờn đau.
Mi hối tiếc những khi tương tàn,
Mi khóc thời dở dang.