1-
Hoàng hôn trên sông, dòng nước xanh xanh,
Lững lờ trôi êm êm,
Gió ru con thuyền đi muôn nơi,
Bóng chiều vàng lặng lẽ ru hồn tôi.
Mình tôi bên sông, nhìn nước long lanh,
Êm đềm trôi mênh mông,
Cánh chim bay về phương xa xăm,
Gió ôm ngàn cây hát chiều nay.
Đàn chim kia bơ vơ ngơ ngác lặng nhìn,
Ngàn lá biếc rung rinh nghe gió hát thì thầm,
Hàng cây đang nghiêng mình trước gió xào xạc,
Như gợi bao dĩ vãng những ngày xa xưa.
2-
Chiều nay bâng khuâng, ngồi ngắm không gian,
Mây buồn bay về đâu nơi nao,
Tiếng chuông bên làng vang xa đưa,
Nhắc tôi lại nhớ tới người xưa.
Thuyền ai lênh đênh, nhẹ lướt trên sông,
Gió vi vu thổi như ru tôi,
Đám mây u buồn bay chơi vơi,
Nắng tắt dần chìm lắng dưới dòng sông.
Dòng sông mênh mang, mặt nước trong xanh,
Sóng đưa con thuyền trôi nơi đâu,
Tiếng ru của dòng nước êm êm,
Khiến tôi tưởng nhớ đến người xưa.
Kết:
Hỡi dĩ vãng đã qua, còn nhớ ngày nào,
Ngồi bên em thơ ngây hôn mái tóc dịu hiền,
Và môi em mỉm cười, đón gió chiều về,
Ôi dòng sông yêu mến như bản tình ca.
Bờ sông hôm nay, chỉ có riêng rôi,
Âm thầm một mình ôm không gian,
Lắng nghe tiếng nhạc nơi xa xăm,
Gió rung ngàn hoa lá như hòa lòng tôi.