Giữa đại dương hoàng hôn,
Khi biển xanh mắc màn cho Mặt trời.
Đất liền hỡi giờ đây trong niềm vui sum họp hẹn hò,
Lòng ta trào dâng niềm thương nhớ,
Những đường phố hàng cây gốc lúa,
Trào dâng trong lòng ta.
Chính vì nhớ vì thương trên đại dương khó không ngăn được ta,
Đất liền hỡi tình yêu không ai hơn người thủy thủ.
(Trờ lại từ đầu)
Đất liền hỡi giờ đây trong lòng ta lắng đọng muôn lời ca,
Đất liền hỡi tình yêu không ai hơn người thủy thủ.
Vì đất liền con tàu ra đi,
Đi càng xa càng thêm mong nhớ,
Càng thêm yêu quê hương.
Chính vì nhớ vì thương trên đại dương khó không ngăn được ta,
Đất liền hỡi tình yêu không ai hơn người thủy thủ. (x2)
Kết: Hớ hờ hớ hơ hờ.