Hoa tím ngoài sân

HOA TÍM NGOÀI SÂN

1)
Một ngày tình cờ trên đường phố tôi có bàn chân anh
Mặt trời thì hồng, còn trên cây khế có nhiều tiếng chim
Và rồi một ngày, một ngày đã qua, không ngày nào hơn
Con đường vẫn đợi mà đâu thấy, đâu thấy bước chân anh.

(ĐK)
Từ lâu lắm đã vắng anh trên con đường này
Cây bây giờ lá rụng gió heo may
Và cơn gió còn muốn theo chân ai mỗi ngày
Để lại mùa thu theo lá bay bay...
Anh đừng đi, xin anh đừng đi, vì ai đó còn chưa nói với ai điều gì
Ngày ngày mặt trời hôn lên bước chân, và hoa tím vẫn rơi đầy sân.
Con đường chưa quen tên bàn chân, bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ
Ai vội đi để ai còn đứng đó tìm bàn chân ai trong tiếng lá rơi.

2)
Cuộc đời lạ lùng, cuộc đời ước mơ những điều viển vông
Lòng người lạ lùng, lòng hay mong nhớ những điều hư không
Để rồi một ngày, một ngày nhớ thương hóa thành mênh mông
Đôi bàn chân nào là hoa tím để hoa tím rơi đầy sân (ĐK).

Bình luận (8)

  1. Đặng Dũng

    Thật ra Minh Châu không phải là ca sĩ chuyên nghiệp .Chị là sinh viên trường tổng hợp sau công tác tại cung văn hóa hữu nghị ,cùng thời với chị có ca sĩ Quỳnh Hoa.Chị là con dâu bác Phạm Văn Đồng.

  2. Mai Diệu Kỳ

    Cảm ơn Giàng A Nho đã cho tôi thêm thông tin về bài hát cùng với bức hình của ca sĩ Minh Châu hiện tại !

  3. Giàng A Nho

    Cảm ơn Mai Diệu Kỳ đã chia sẻ kỷ niệm bài hát này, Minh Châu hát bài này thật hay và xin chia buồn cùng gia đình nhạc sĩ. Ở hẻm cây điệp nhà nhạc sĩ trước kia có cô Tôn Nữ Minh Tâm đoạt giải Á hậu Áo dài đầu tiên của TP HCM.
    Cô ấy đẹp và thường đi bộ qua cửa nhà nhạc sĩ. Không hiểu vô tình hay cố ý mà qua cửa nhà nhạc sĩ thường đi rất chậm hoặc ngó nghiêng làm dáng.
    Vậy là nhạc sĩ Thanh Tùng đã viết về cô gái xinh đẹp đó: "Ai đừng đi, xin ai đừng đi/ Vì ai đó còn chưa nói với ai điều gì/ Ai vội đi, để ai còn đứng đó, để bàn chân ai trong tiếng lá rơi".

    (Ca sĩ Minh Châu hiện tại)


  4. Mai Diệu Kỳ

    Vĩnh biệt Thanh Tùng-người nhạc sĩ tàihhoa!

  5. Buzoo7732
    Minh Châu bỏ sân khấu ca nhạc mà đi để lại bao thương nhớ, và cả trách móc nữa.