Hò ơ ớ, ơ ớ ơ ơ ờ, Tháp Mười đẹp nhất mà hoa sen,
Việt Nam đẹp nhất (ớ ơ mà) có tên Bác Hồ (mà có tên Bác Hồ).
1-
Hò khoan ớ hò khoan, hò khoan ớ hò khoan,
Miền Nam tựa hoa hướng dương,
Trăm nguồn đổ lại một phương (chứ) mặt trời.
Hò khoan ớ dô hò khoan, hò khoan ớ dô hò khoan,
Dù cho vật đổi sao dời,
Hẹn cùng với Bác một lời mà sắt son (một lời mà sắt son).
ĐK:
Ớ, ơ chị em ơi lắng nghe tôi hò:
Dù ai (khoan ớ hò khoan) nói ngả nói nghiêng (khoan ớ hò khoan),
Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân,
Lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân.
Dù ai (khoan ớ hò khoan) rào dậu ngăn sân (khoan ớ hò khoan),
Lòng ta vẫn giữ là dân Bác Hồ (là dân Bác Hồ),
Bác Hồ Chí Minh, Bác Hồ Chí Minh kính yêu.
2-
Hò khoan ớ hò khoan, hò khoan ớ hò khoan,
Người dìu ta cùng tranh đấu,
Cho nước nhà độc lập tự do (chứ) muôn đời,
Hò khoan ớ dô hò khoan, hò khoan ớ dô hò khoan,
Cờ sao bừng nở khắp trời,
Tựa ngàn sen thắm đẹp ngời mà núi sông (đẹp ngời mà núi sông).
(ĐK)