1-
Mộc miên hoa ơi, mỗi khi qua cầu biên giới,
Thấy hoa mộc miên nở, lòng bỗng bồi hồi.
Mộc miên hoa ơi, phải chăng xưa ở nơi đây máu hai dân tộc anh hùng,
Hòa trong núi rừng xanh thắm chống kẻ thù chung,
Giữa khi hoa mộc miên bông trắng bay theo gió triền miên.
Này Việt Nam, này Trung Hoa,
Đôi ta chung một dòng máu thắm,
Ta như vầng dương soi sáng chân trời.
Có phải rằng xưa nơi đây mọc lên cây hoa mộc miên,
Đời đời ghi nhớ mối tình giữa đôi ta,
Đem theo dòng máu anh hùng kia,
Mộc miên hoa vút cao chân trời xa,
Như bài thơ ngân mãi trong lòng ta.
2-
Mộc miên hoa ơi, mỗi khi qua cầu biên giới,
Thấy hoa mộc miên nở, lòng bỗng dạt dào,
Mộc miên hoa ơi, dù cho đất rộng sông sâu, tuyết rơi gió thổi bao lần,
Dù cho dẫu thời gian trôi đất bằng nổi sóng,
Có cánh hoa mộc miên vẫn khắc sâu nỗi nhớ niềm tin.
Hồng Hà ơi, Dương Tử ơi,
Đôi ta chung một dòng máu thắm,
Đem theo phù sa tới bốn phương trời.
Đây Hồ Chí Minh, đây Mao Trạch Đông,
Ngôi sao chỉ nam đời đời soi sáng mối tình giữa đôi ta,
Phương Đông bừng lên thiên hùng ca,
Lồng lộng trong vũ trụ bao la,
Theo thời gian ngân mãi trong lòng ta.