HOA BẰNG LĂNG
(Thơ : Khánh Vinh)
Anh ơi phương trời ấy
Có bao giờ anh nhớ
Có khi nào anh nhắc tới sắc tím hoa bằng lăng
Giờ mình em chốn này
Một mình em bước hoài
Một mình em bước hoài suốt dọc con đường vắng
Bềnh bồng như mây trôi hoa bằng lăng tím biếc
Ngập nỗi nhớ trong tôi
Tháng tư hoa cỏ rụng
Bằng lăng gọi thì thầm
Tiếng ve dài thảng thốt
Để buồn để buồn thêm mênh mang
Tháng tư chiều anh đi
Bằng lăng hoa gần rụng
Anh đi bỏ quên đó
Một chiều tím bâng khuâng.