1-
Đồi núi quanh quanh, màu xanh bát ngát,
Ven bờ sông Thao mát lịm phù sa,
Kìa mái nhà ai đang tỏa khói lam chiều,
Trung du ta đó, mảnh đất tôi yêu.
Hỏi em, cô gái đang chuốt cọ non,
Duyên dáng cho ai chiếc nón đội đầu?
Hỏi anh một câu, có thứ chè nào thơm ngát vị hương,
Đậm đà giọng nói như người trung du thân thiết vô cùng?
Hẹn cô thợ rừng đến mùa được gỗ,
Em nhắn anh lên cùng đóng bè về xuôi.
Hôm nay trên mảnh đất trung du,
Con cháu Vua Hùng, con cháu Bác Hồ tô đẹp núi sông,
Xua tan bao nghèo đói, tay ta xây thành phố (ơ) công nghiệp.
Trung du ơi trung du, quê mình đẹp trang sách mới,
Ai lên Vĩnh Phú thì quên (ư) đường về.
2-
Đồng mía lên xanh, màu xanh bát ngát,
Nương chè xanh tươi hứa hẹn mùa vui,
Đồi sắn, đồi sơn, kia đồi dứa xanh rờn,
Ngô non xanh mướt, là đất trung du.
Tuổi xuân phơi phới, con cháu Bà Trưng,
Xây đắp quê hương Vĩnh Phú đẹp giàu,
Dòng sông Hồng trôi, đưa nước về đồng tắm mát phù sa,
Ngọt ngào đồng lúa trĩu hạt, sây bông, năm tấn mùa vàng,
Chè thơm hẹn ngày đón bạn về thăm,
Quê chúng ta tưng bừng giỗ tổ Hùng Vương.
Vui sao nay đổi khác hơn xưa,
Thành phố Việt Trì, thành phố công nghiệp thắm tình công nông,
Tay ta xây đời mới trên quê hương Vĩnh Phú (ư) tươi đẹp.
Trung du ơi trung du, quê mình đẹp trang sách mới,
Ai lên Vĩnh Phú thì quên (ư) đường về.
Kết: Ai lên Vĩnh Phú thì quên (ư) đường về.