Hát mừng bộ đội chiến thắng

HÁT MỪNG BỘ ĐỘI CHIẾN THẮNG


Cướp được nhiều súng của giặc thờì hả sao (a) hả ghê
Giết được nhiều giặc lại càng khoái sao (a) khoái thế
Lũ giặc bại trận đành là phải hàng (ơi a a) quy hàng
Hát mừng bộ đội tình bằng chiến thắng ta hò vang.

Nước nhà hoàn toàn độc lập thời hả sao (a) hả ghê
Bố mẹ họ hàng này lại càng khoái sao (a) khoái thế
Khắp cả hoàn cầu rợp trời cờ đỏ (ới a a) sao vàng
Hát mừng bộ đội (tình bằng) chiến thắng ta hò vang.

(Ấy) Thắng trận rồi mới về làng thờì hả sao hả ghế
Ối nàng vừa đẹp lại vừa... khoái sao (a) khoái thế
Đám bầy trẻ nhỏ họp bạn ngoài ơi a a đình làng
Hát mừng bộ đội tình bằng chiến thắng ta hò vang.


Bình luận (4)

  1. BQT
    BQT Quản trị viên
    Vâng rất cảm ơn ơn bác Thanh Hải Nam, đã sửa ạ!
  2. ThanhNguyễn
    Đây là bản thu của Tốp nam TCCT phần đệm chính là Phong cầm. Còn bản thu của Huy Hùng và Tốp nam Đài TNVN dựa trên nền nhạc Dân tộc
  3. BQT
    BQT Quản trị viên
    Lão Nông và các bác coi lại đây có phải do Tốp nam Đài TNVN thu âm không ạ? (đệm và hát mộc như Tốp nam TCCT?)
  4. ThanhNguyễn


    NGUYỄN XUÂN KHOÁT - NHẠC VÀ ĐỜI

    Trong giới nhạc, ai cũng biết có lần ông đã mơ ước có một khu vườn - vườn âm nhạc Việt Nam, người đến tham quan, xem cảnh, người nghe đàn, nghe hát. Ở đó tất cả đều chính hiệu dân tộc Việt Nam : đường đi không rải sỏi, rải nhựa mà lát gạch lá nem. Hoa là hoa huệ, ngâu, nhài... chứ không có hoa lay-ơn, vi-ô-lét. Những khóm tre, khóm trúc, những ngôi nhà rông...

    Trên đồi là những trai thanh gái lịch Bắc Ninh chính cống. Mời trầu, mời nước, ướm hỏi toàn bằng câu hát. Lại còn hát đúm ngoài trời khi trăng lên, hát ả đào sau chiếc mành buông xuống, theo đúng ngày xưa... Mơ ước này cũng chính là để thực hiện điều ông đã nhiều lần phát biểu trong các cuộc trao đổi về âm nhạc dân tộc cổ truyền

    "Muốn cho sự tìm tòi, khám phá, sáng tạo của mình có giá trị lâu dài, được nhân dân, dân tộc mình yêu thích, người nhạc sĩ trước hết phải thuộc, phải nắm bắt được cái cộng hưởng âm thanh và tiết tấu, cái cộng hưởng của tiếng vang cuộc sống thiên nhiên và xã hội của dân tộc đã được cô đọng, làm đẹp lên trong cái cộng hưởng của nhạc cụ dân tộc mình".

    Suốt đời ông chỉ có một ước nguyện đi theo con đường tìm hiểu, khai thác vốn âm nhạc dân tộc cổ truyền ca trù (hát ả đào) và các làn điệu dân ca, thậm chí mời hẳn một ông thầy chèo Vương Văn Dương để ghi chép các làn điệu, những luyến láy trong giọng hát và trong tiếng đàn, và thù lao cho các nghệ nhân thời ấy bằng chính tiền kiếm được nhờ đi đánh nhạc cho các tiệm nhảy. Sau này, khi ở cương vị Chủ tịch Hội Nhạc sĩ Việt Nam, ông tiếp tục nghiên cứu, khám phá trong kho tàng vô giá của âm nhạc dân tộc cổ truyền, của bộ gõ dân tộc, say mê với tiếng trống cơm, sênh tiền, tiếng khánh, tiếng chuông, tiếng mõ, để rồi khi đã ở tuổi 70, ông gặp nhóm nhạc cụ gõ ở Phù Đổng, cùng anh em trong nhóm tạo lập một thứ giai điệu bằng màu sắc của âm thanh, màu âm của chuông, mõ sênh... diễn tả các màu sắc tình cảm của con người : hỉ, nộ, ái, ố, ai, lạc, dục...

    Sáng tác ca khúc của ông có thể nói rất đa dạng về phong cách : ca khúc đầu tay Bình minh (năm 1938) cấu trúc gọn gàng theo kiểu ca khúc quần chúng phổ thông ở phương Tây, tuy giai điệu ở Bình Minh rõ ràng dùng điệu thức 5 cung.

    Đến Con voi, Con cò thì hoàn toàn vượt ra lối cấu trúc vuông vắn mà bám sát cấu trúc của ca dao Việt Nam, Thằng Bờm sử dụng thang âm và lối chạy crômatic của phương Tây, Uất hận (phổ nhạc một bài thơ ký tên Bồ Tát đăng trên báo tường) mang tính chất tự sự, kịch tính và gần như một thứ ngâm vịnh, Tiếng chuông nhà thờ viết vào cuối năm 1946 khi gác chuông nhà thờ Cửa Bắc bị thực dân Pháp chiếm làm pháo đài để bắn vào đồng bào ta,

    Tính chất hài hước rất tế nhị và hóm hỉnh của ông, từ Con voi, Thằng Bờm, sau này thấp thoáng ẩn hiện trong bài hát Hát mừng bộ đội chiến thắng hoặc bài hát Quanh Hồ Gươm.

    Vào giai đoạn trước Cách mạng Tháng Tám, ông cũng có một số bài hát trữ tình khi còn tham gia nhóm "Xuân thu nhã tập" như Hồn Xuân, Mây bay cao, Màu thời gian, là phong cách sau này ít gặp trong các bài hát của ông, vì như có lần ông nói "tuyến cảm xúc trữ tình của tôi giờ đây lại thể hiện và hòa lẫn trong những tác phẩm nhạc đàn...".

    Nhạc đàn của ông là nơi ông dồn nhiều tập để thể nghiệm và thể hiện những ấp ủ về khai thác và phát huy tính dân tộc cổ truyền trong sáng tác.

    Trong đó sử dụng một số thủ pháp chuyển điệu đột ngột trong ca trù, trong lối phối dàn nhạc kết hợp những nhạc cụ truyền thống với các nhạc cụ quốc tế : vi-ô-lông, xen-lô, kèn pha-gốt đi với đàn bầu, trống con, trống đế, tiu cảnh, sênh tiền và nhất là những năm cuối, với bộ gõ dân tộc trong Tiếng pháo giao thừa, Cúc - Trúc - Tùng - Mai, bộc lộ rõ sự hiểu biết uyên thâm về vốn âm nhạc dân tộc cổ truyền, tính năng các nhạc cụ cổ truyền.

    Cặm cụi và kiên trì suốt đời để có được những thành công quý báu như vậy, nhưng cho đến khi nhắm mắt xuôi tay ông vẫn không ngừng học tập, khát khao tìm chân lý trong nghề nghiệp, trong cuộc sống, trong nhân cách sáng tạo của một người nghệ sĩ

    Nguyễn Xuân Khoát suốt cả một đời đi tìm... đi tìm không mỏi mệt. Con cò đi ăn đêm ấy là Nguyễn Xuân Khoát. Và Con voi, Thằng Bờm, Nhạc ả đào cũng đều là Nguyễn Xuân Khoát.

    Bình sinh ông không muốn nói nhiều về mình. Gia sản cả cuộc đời ông chỉ là căn phòng nhỏ hẹp đơn sơ ở khu tập thể, với một chiếc giường cá nhân, một chiếc bàn nhỏ ọp ẹp và cây đàn cũ. Một cuộc sống thanh bạch mà để lại nhiều, những điều đã làm được và cả những điều chưa làm được, nhưng chỉ với chừng ấy thôi, ông cũng mãi mãi xứng đáng là người anh cả của giới âm nhạc, một tấm gương về nghề nghiệp và nhân cách nghệ sĩ cho nhiều thế hệ nghệ sĩ noi theo.

    (Theo Báo Nhân dân số ra ngày 06-06-1997)