Biển mênh mông, bên kia là biển mênh mông,
Bên này, bên này là một dòng sông,
Nước xanh trong soi bóng thuyền ai,
Lướt băng băng ra hướng biển khơi trập trùng.
Một dải quê hương, ai đi Hải Thịnh, Hải Đông,
Ai về, ai về Yên Định, Hải Anh,
Có nghe chăng tiếng máy rộn vang,
Lúa xanh xanh muối trắng đầy quang ta về.
Hải Hậu ơi, âm vang sóng vỗ trùng khơi,
Đêm đêm dội từ lòng đất,
Chuyện kể về hơn trăm năm trước (ơ ớ ơ).
Ông cha mình nằm gai nếm mật,
Chân lội sình đầu đội tay bê,
Để bây giờ rực sáng một vùng quê.
Hải Hậu ơi qua bao mưa nắng thời gian,
Bao nhiêu người còn người mất,
Vì ngọn cờ bay trong gió hát (ơ ớ ơ).
Đi trong dòng người vui tấp nập,
Em bảo rằng Hải Hậu quê anh,
Như hoa hồng tươi thắm như bờ biển xanh.
Kết: Như hoa hồng tươi thắm như bờ biển xanh.