Đêm mùa đông đi trên con đường quen
Nghe tiếng rao bồi hồi nỗi nhớ
Đâu hàng cây quạnh hiu phố cũ?
Nhè nhẹ ru đêm mùa đông, Hà Nội ơi!
1.
Như thật lâu chưa quen xa mùa đông,
Chưa lãng quên một thời thơ ấu,
Chưa bình yên dạo trên phố vắng,
Để lặng nghe đêm mùa đông gọi tình yêu.
Ơi đêm mùa đông Hà Nội thức trong mơ
Anh đi tìm em như tìm về hạnh phúc
Ơi đêm mùa đông Hà Nội buông hơi thở
Ơi đêm mùa đông Hà Nội thức trong mơ.
2.
Đi tìm em ta men theo thời gian
Qua tháng năm về mùa đông ấy
Cho dù xa lòng ta vẫn thấy
Thật dịu êm đêm mùa đông, Hà Nội ơi!
Ơi đêm mùa đông Hà Nội thức trong mơ
Anh đi tìm em như tìm về hạnh phúc
Ơi đêm mùa đông Hà Nội buông hơi thở
Ơi đêm mùa đông Hà Nội thức trong mơ.
(Để kết)
Đêm mùa đông đi trên con đường quen
Đêm mùa đông đi trên con đường quen
Đêm mùa đông...