Tôi đi trên đường quê hương,
Mà thấy lòng dạt dào yêu thương,
Những con người quê tôi rạng rỡ,
Những dòng sông màu mỡ đôi bờ,
Mỗi bước tôi đi có bao điều ghi nhớ.
Nhớ ngày xưa, Đọi Sơn ơi,
Lê Hoàn đã về đây cày ruộng,
Nhớ Vườn Bùi, thơ Nguyễn Khuyến nói việc nhà nông.
Cả quê ta nay lúa trải khắp đồng,
Chiều Kiện Khê thuyền đá, thuyền vôi,
Trên sông tấp nập cùng Bút Sơn đua sức làm giàu.
Tiếng còi tàu vào sân ga Phủ Lý,
Chợ Bầu chính phiên tấp nập đông vui,
Nhắn cùng ai, nhắn cùng ai đi ngược về xuôi,
Quên sao được quê minh người ơi đẹp lắm.
Thăm Ngũ Động Sơn nghe câu hát giặm,
Hội vật Liễu Đôi nghe tiếng trống vang xa,
Về Bắc Lý nghe rộn tiếng chim ca,
Đón mẹ anh hùng quê ta,
Thắp nén nhang thơm dâng trước tượng đài liệt sĩ.
Ơi Hà Nam, Hà Nam của tôi,
Nhớ năm xưa dân vui mừng đón Bác,
Đến hôm nay vẫn làm theo lời Người,
Xây đời no ấm đẹp tươi,
Để nụ cười và tiếng hát nơi nơi,
Hà Nam quê tôi yêu lắm mình ơi.