1-
Anh ở biên cương, nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt,
Ở nơi đấy mùa này con nước lắng phù sa in bóng đôi bờ.
Anh ở phương xa, biết là em năm ngóng tháng chờ,
Cứ chiều chiều ra sông (mà) gánh nước,
Nên bạn bè ngày ngày cùng trên chốt,
Anh lại xuống sông Hồng cho thỏa lời em mong.
Em ở nơi xa, nghe đài báo gió mùa Đông Bắc,
Em thương anh nơi chiến hào gặp rét,
Mà em thương anh chiều nay đang đứng gác,
Lo canh giữ đất trời, áo ấm có lành không,
Hỡi anh yêu người chiến sĩ biên thùy.
Có gì đâu tấm lòng người chiến sĩ,
Có tình yêu bốn mùa vẫn ấm (bốn mùa vẫn ấm),
Dù gió mưa (dù gió mưa),
Dù mùa đông (dù mùa đông),
Vì rằng anh (vì rằng em) luôn ở bên em.
2-
Em ở nơi xa, nơi con sông Hồng chảy về với biển,
Ở trên anh đầu nguồn biên giới, cuối dòng sông nơi ấy quê nhà.
Em ở phương xa, cách mười sông, ba núi, bốn đèo,
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước,
Đem lòng mình gửi về miền biên giới,
Sông chẳng nói nên lời nhưng nặng nỗi yêu thương.
Anh ở biên cương sương lạnh giá biết mùa đông tới,
Nơi quê hương em bước vào vụ mới,
Mà anh thương em đồng quê chưa cấy hết,
Chân em lội dưới bùn, lúa cấy thẳng hàng không,
Hỡi em yêu ở cuối sông Hồng.
Thấy dòng sông sóng ngầu lên sắc đỏ,
Biết là anh nhớ về em đó (nhớ về em đó),
Là chiến công (là chiến công),
Là niềm tin (là niềm tin),
Là tình yêu (là tình yêu),
Em gửi cho anh,
Anh gửi cho em,
Em gửi cho anh,
Anh gửi cho em,
Ta gửi cho nhau.