Quê Sơn La của ta,
Cái mặt trời ngủ dậy,
Mây mênh mang, mênh mang,
Tiếng chim rừng núi vắng.
Ta gọi (ơ) nắng,
Từ mờ sớm tinh sương,
Ngọn núi cao mỏm đá,
Làm bạn với người Mông.
Ơ, xưa đói nghèo vất vả,
Có mắt mà như mù,
Đảng về đưa áo ấm,
Và cái bụng ta no.
Cả cuộc đời trăn trở,
Nương ngô xanh hoa nở.
Cây già rinh Đảng bảo dân của ta,
Không trồng cây già rinh,
Đảng bảo dân của ta, đúng rồi,
Bỏ già rinh trồng cây,
Bỏ anh túc trồng ngô.
Ơ, có Đảng có Bác Hồ,
Xóa đói nghèo gian khổ,
Từ già làng em nhỏ,
Mình cái bụng vui lắm đấy.
Gắn bó với cuộc đời,
Như ngựa vàng biết lối,
Bản Mông sáng trưa tối,
Tiếng trẻ học bi bô bi bô.
Ơn Đảng, ơn Bác Hồ,
Đời người Mông hết đói.
Ơn Đảng, ơn Bác Hồ,
Bản người Mông gọi nắng (ơ),
Bản người Mông gọi nắng.