Gió mù mịt những con đường bụi đỏ,
Những dòng sông ào ạt cánh buồm căng,
Chớm heo may trên những ngọn cau vàng,
Nồm Nam thổi khắp đồng bông gạo trắng.
Bếp lửa tắt, gió lại bùng than đỏ,
Những tình yêu lộng một trời gió chung,
Khi ngàn cây bỗng lật lá sang chiều,
Những mối tình trong gió bão tìm nhau.
Khi em về tóc ngợp gió đê cao,
Trong gió là những hạt giống trên tay,
Đất nước tôi như một con con thuyền,
Lướt trên sóng những ngực buồm trắng xoá.
Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi,
Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi,
Để hồn tôi hoá thành gió lộng,
Để được ôm trọn vẹn nước non này,
Để làm mát nắng lửa những mái nhà,
Để thổi ấm những đỉnh đèo buốt giá.
Kết:
Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi,
Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi,
Để hồn tôi hoá thành gió lộng,
Để được ôm trọn vẹn nước non này,
Để làm mát nắng lửa những mái nhà,
Để thổi ấm những đỉnh đèo buốt giá.
Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi,
Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi.