Ở nơi ấy tôi đã thấy trên ngọn núi cao,
Có hai người, chỉ có hai người yêu nhau (ứ ư ừ).
Họ đã sống, không mùa đông, không mùa nắng mưa,
Có một mùa, chỉ có một mùa yêu nhau (ứ ư ừ).
Ở nơi ấy, đàn dê trắng nhởn nhơ quanh đồi,
Một mái tranh nghèo, một nhà sàn yên vui.
Ở nơi ấy, họ đã sống cuộc sống yên bình,
Ai nghèo cũng có cây đàn Chapi,
Khi rung lên vài sợi dây đàn đã đong đầy hồn người Raglay.
ĐK:
Ôi Raglay, yêu rừng cây, ngọn núi mang tiếng đàn Chapi (í i ì i í),
Ai yêu tự do, yêu rừng xanh thì lên núi nghe đàn Chapi (í i ì i í).
Tôi yêu Chapi không còn cô đơn, không buồn, không vui,
Tôi nghe Chapi chợt thấy nao lòng về một giấc mơ (ớ) ôi Chapi.
Kết: Hỡi Chapi, Chapi, Chapi, Chapi, Chapi, ôi Chapi.