Ơ, chiều xuống rừng núi Điện Biên chìm trong khói mù tàn phá.
Hò ơ ớ, ơ ơ, từ ngày giặc chiếm, lưới giăng bốn bề,
Chim đàn xao xác cũng thôi bay về (chim đàn cũng thôi về),
Cây không xanh lá, làng xóm xơ xác điêu tàn,
Vì giặc Tây kéo về, khổ lắm ai ơi.
Anh bộ đội sao chưa tới nơi?
Rừng núi miền Tây Bắc đón chờ,
Đỏ mắt mong chờ bộ đội về.
1-
Rừng Tây Bắc núi non cao bát ngát,
Vang về xuôi tiếng cồng trầm trong đêm khuya.
Hỡi gió ngàn, bao giờ nghe tiếng của
Bước chân bộ đội dội vang về với núi rừng?
Trên non cao, kìa anh du kích,
Với xóm làng chiến đấu bồi hồi mong sớm chiều,
Gió reo (u u) núi ngàn, tiếng chim (u u) nhớ đàn.
2-
Miền Tây Bắc núi non cao bất khuất,
Đêm trường nghe súng gầm ầm vang biên khu.
Hỡi gió ngàn, bao giờ nghe tiếng của
Bước chân bộ đội từ xuôi về với núi rừng?
Đêm trăng sao, đường lên Tây Bắc,
Có muôn ngàn chiến sĩ rầm rập qua núi ngàn,
Bước chân đi (i i) tới dần, tiến qua (ư ư) núi ngàn.
Kết:
Điện Biên Phủ núi cao vây bốn phía,
Quân giặc không lối về,
Đường lên sơn khê, trời lên gió rồi, núi rừng đứng lên rồi,
Quân đội ta đang tiến về Điện Biên.