Chiếc áo lính bốn mùa anh mặc,
Để bốn mùa em phơi áo cho anh,
Chiếc áo lính tươi màu phai bạc,
Để nước non xanh mãi không cùng.
Em đã sống bên anh em hằng sống,
Cũng cháo cũng măng cũng gùi gạo tàn đêm,
Cũng sốt rét cũng căn hầm sũng nước,
Em vẫn làm thơ trên đỉnh núi Trường Sơn.
Bom rơi xuống lá cây rơi xào xạc,
Cháy mất rồi chiếc lá đỏ của rừng,
Cháy mất rồi lá thư em thổn thức,
Cũng cháy luôn chút hoang tưởng cuối cùng.
Rừng đón nắng mênh mông, rừng đón nắng,
Anh ở trong rừng chiến đấu nào nguôi,
Chiếc áo lính một đời người đánh đổi,
Một đời người em nhớ đã yêu thương.
Yêu đất nước mang quê hương nồng thắm,
Sương trắng nắng đầy gió lộng dưới hàng cây,
Em phơi áo cho anh bốn mùa em phơi áo,
Bốn mùa thương hạnh phúc tự hào.