Em ở nông trường, em ra biên giới
EM Ở NÔNG TRƯỜNG,  EM RA BIÊN GIỚITrên nông trường không xa lắm Có đôi chân đi không ngại ngần Em bây giờ, quen mưa nắng Gánh trên vai vấn vương bụi trần Từng vai áo phai sẽ xanh thêm đời Bàn tay làm nên những mùa vui... Từ trên đất này, những con người mới mọc lên, tựa như nắng giữa chân trời Qua bao mùa em bỗng lớn Đất cho em trái tim nồng nàn Yêu con người nên lo lắng Muốn nghiêng vai gánh thêm nhọc nhằn. *** Xa nông trường ra biên giới Có đôi khi đi không trở lại Nhưnng trong lòng nghe tiếng nói Những gian nan sẽ đo lòng người. Từ biên giới xa, chốn em sương mù Rừng sâu tìm những lối mòn qua Từng khi nắng mưa, lán đêm nằm nhớ Màu đất trời quen quá chốn quê nhà! Khi qua rừng, khi qua suối Thấy vui theo bước chân đồng đội Trong những ngày gian nguy ấy Biết bao nhiêu những câu chuyện đời.