Cần Giờ quê em nắng đẹp bốn mùa,
Đảo nhỏ thân thương đêm ngày sóng vỗ,
Anh đến đón em khi biển trời trong xanh bát ngát,
Khi thuyền về đầy khoang cá nặng.
Ơi cánh buồm nào in dáng em về.,
Cù lao xa xa nơi nào em qua,
Bờ cát trắng xóa còn in dấu chân em.
Anh hỏi rừng cây lá xanh vươn tóc dài,
Anh hỏi đàn cá nhớ em đôi tay mềm,
Đường vào rừng Sác nơi chiến khu xưa,
Nghe đàn chim vui hót,
Em gái Cần Giờ mang cả cuộc đời xây đắp cho quê hương.
Chẳng gặp em yêu tạm biệt Cần Giờ,
Tàu anh ra khơi bao là thương nhớ,
Anh sẽ đón em khi Cần Giờ đơm hoa kết trái,
Khi biển trời xanh ngát một màu,
Em ở Cần Giờ nhưng âm vang cả trùng dương.