Em mang hồn xứ Nghệ lên cao nguyên,
Qua lời hát nồng nàn câu ví dặm,
Nhắn nhủ ai từ cõi lòng sâu thẳm,
Tình nghĩa thủy chung muối mặn cay gừng.
Giọng ngọt ngào tỏa hương sen bâng khuâng,
Anh lại muốn về thăm quê Bác,
Nơi mái nhà tranh đơn sơ mộc mạc,
Có mặt trời tỏa rạng ánh hào quang.
Em dịu dàng như dòng nước Lam giang,
Miệt mài tháng năm dâng phù sa lặng lẽ,
Chuyến đò ngang đưa ai về quê mẹ,
Bên nớ, bên ni hò hẹn những mối tình.
Xứ Nghệ quê mình nhân kiệt địa linh,
Dẫu bao đời còn mặn cà, chua nhút,
Bão tố cuồng giông chưa bao giờ dứt,
Vẫn bao dung, nhân nghĩa tình đời.
Nghe em hát mà lòng anh chơi vơi,
Giữa đất trời cao nguyên lộng gió,
Điểm tô thêm cho sắc màu đất đỏ,
Điệu ví, câu hò sống dậy hồn quê.