1-
Em là cô giáo vùng cao mà,
Em dạy học ở bản gần bản xa,
Quê em ở mãi dưới xuôi mà,
Em lên đây cùng đàn em thơ ngây sớm tối.
Dạy trẻ em líu lo cái chữ,
Tiếng chưa tròn, nét chữ nghiêng nghiêng mà,
Học trò quen làm nương xếp đá.
Cái chữ em đâu đã quen gì,
Cô giáo trẻ bạn cùng rừng,
Cô giáo trẻ bạn cùng núi non.
Mùa xuân về hoa nở,
Mùa đông về giá lạnh,
Em đâu có xá gì,
Em đem cái chữ về cho bản,
Cho em thơ học chữ quê hương.
2-
Sương chiều che lối đường em về,
Kia vực thẳm, kia bản làng mờ xa,
Đêm đêm chợt nhớ dưới xuôi mà,
Em bâng khuâng ngọn đèn khuya bên trang giáo án.
Một miền quê bóng ai thấp thoáng,
Lũy tre làng lao xao giữa trưa hè,
Đàn cò bay lượn trên sân ngô.
Nỗi nhớ ôi nỗi nhớ quê nhà,
Ánh mắt trẻ gọi về bản,
Ánh mắt trẻ gọi về núi non.
Niềm vui dạy em nhỏ,
Lời ca rộn núi rừng,
Dông sớm mưa chiều,
Chân em vẫn bước về khắp nẻo,
Em nâng niu vần chữ yêu thương.
Kết:
Em là cô giáo vùng cao mà,
Ai nhớ có công em chèo đò,
Đò đầy ơn nghĩa dày lâu,
Có em cô giáo vùng cao đưa đò,
Đò đầy ơn nghĩa dày lâu,
Có em cô giáo vùng cao đưa đò.