Em mười tám tuổi giao liên,
Trên sông An Hóa ngày đêm đưa đò,
Khi trưa nắng, lúc chiều mưa,
Đò em vẫn nối hai bờ sông xinh.
Hò ơi, hò khoan,
Khoan khoan dô khoan,
Hò ới khoan dô hò.
Một ngày vào buổi bình minh,
Em đưa lực lượng biểu tình qua sông,
Giặc bắn, giặc ngăn, qua sông em chẳng ngại ngần vì sao?
Đạn rít trên đầu mà em vẫn đứng bóng cao giữa trời.
Mái chèo (hò ơi hò khoan),
Giặc bắn gãy đôi (hò ơi hò khoan),
Buông chèo thoăn thoắt em bơi bằng dầm (ơi hò khoan).
Hò ơi, hò khoan,
Khoan khoan dô khoan,
Hò ới khoan dô hò, hò ới hò khoan.
Trên sông súng vẫn nổ giòn,
Đò em vẫn lướt sóng dồn hai bên,
Trùng trùng (khoan khoan dô khoan),
Người chật như nêm (khoan khoan dô khoan),
Đội quân “đầu tóc” quyết vượt trên đầu thù (hò là hò khoan).
Đò xong (đò xong), em vội cắm sào (em vội cắm sào),
Bóng em thoắt đã nhập vào đoàn quân,
Hỡi em - cánh én mùa xuân,
Hòa trong muôn vạn anh hùng miền Nam,
Vẫy vùng mấy chuyến đò ngang.
Kết: Vẫy vùng mấy chuyến đò ngang.