1-
Bao giờ đến mùa xuân,
Em sẽ đưa anh về Lục Ngạn,
Quê em đó, một vùng cao,
Ngọt ngào câu quan họ,
Dìu dặt khúc soong hao.
Anh hãy về cùng em,
Xem đất rừng say men,
Ngô lúa xanh tươi hẹn mùa vàng,
Hoa trái xum xuê bao bản làng,
Lại vang câu ví, câu Sli,
Cho tần ngần ai ở ai đi.
Anh hãy về cùng em,
Ta qua bến Đình Kim,
Trông nước xôn xao vỗ mạn thuyền,
Trăng sáng đêm đêm ai hò hẹn,
Đi xa vẫn nhớ về quê hương,
Ơi Lục Ngạn biết mấy yêu thương.
2-
Ta về giữa mùa xuân,
Hương đất đang say với hương rừng,
Mưa hay nắng, ruộng và nương,
Vẫn màu xanh hy vọng,
Dài rộng khắp quê hương.
Ta nhớ về ngày xưa,
Vang vọng tiếng gươm khua,
Sa Lý bao phen giặc bàng hoàng,
Đâu những Kiên Lao với Nội Bàng,
Còn dư âm đến hôm nay,
Tô đẹp nhiều trang sử không phai.
Ôi đất vải thiều ngon,
Cho mía ngọt chè thơm,
Ta sẽ yêu nhau đến chọn đời,
Xa cách chia ly vẫn chờ đợi,
Còn đây năm tháng với quê hương,
Ơi Lục Ngạn biết mấy yêu thương.