Hồng Hà mênh mông trôi cát tới chân làng quê,
Cuối sông nhiều bến ai về có thấy đồng mía nương chè,
Với mối tình thắm bên làng quê.
Hồng Hà chơi vơi dâng nước trên nguồn về khơi,
Sông Thao ngoài bến Việt Trì có những chàng áo nâu về,
Say mê dòng nước vui tràn trề.
Thu nay xơ xác lũy tre làng quê,
Thấy không giặc chiếm nhà thờ, đánh nát thuyền bến, đốt nhà,
Với xác thuyền đắm chân bờ đê.
Hồng Hà trôi xuôi đưa xác quân thù về khơi,
Cuối sông chờ đón Cha già có những chàng áo nâu thề,
Mai đây cùng sóng đưa ngày về.
Bên sông đoàn du kích ẩn từng lều,
Nơi đây người đông tới họp chợ chiều,
Sông Hồng Hà réo (ú u u ù).
Chiến binh về đây đứng rợp một trời,
Vui lên đầy vơi sóng giục lòng người,
Sông Hồng Hà réo, sông Hồng Hà réo.
Ven sông đoàn du kích họp chiều chiều,
Khi bơi thuyền đi thúc giục nhịp chèo,
Nghe dòng sông réo, đứng lên giết thù.
Khi đi lập công cuối trời màu hồng,
Vui lên lòng sông lúa ngợp đầy đồng,
Sông Hồng Hà réo, sông Hồng Hà reo.
Hồng Hà ơi, ta nhớ mùa thu xưa nước về,
Như sóng cờ lên khi quân về Thủ đô.
Hồng Hà ơi, nay cũng mùa thu thấy quân thù,
Ngơ ngác nhìn sang bên Việt Trì tàn phá.
Hồng Hà reo, du kích về đây ngăn quân thù,
Như nước phù sa đang pha hòa dòng Lô.
Hồng Hà ơi, đây những người dân quân Hạc Trì,
Đang chống giặc nên quyết không rời quê nhà.
Mênh mông trôi cát tới chân làng quê,
Cuối sông nhìn bến ai về có thấy đồng lúa nương chè,
Với mối tình thắm bên làng quê.
Hồng Hà chơi vơi dâng nước trên nguồn về khơi,
Sông Thao ngoài bến Việt Trì có những chàng áo nâu về,
Say mê dòng nước vui tràn trề.