Đồng xanh là chốn đây, thiên đàng cỏ cây,
Là nơi bầy thú hoang đang vui đùa trong nắng say,
Đây những bờ suối vắng im phơi mình bên lùm cây,
Đây những dòng nước mắt khẽ vươn tay về thung lũng,
Và những đôi nhân tình đang thả hồn dưới mây chiều.
Đồng xanh giờ vắng tanh giữa trời lãng quên,
Còn đâu bầy thú hoang đã vui đùa trong nắng êm,
Đâu những bờ suối vắng im phơi mình bên lùm cây,
Đâu những dòng nước mắt khẽ vươn tay về thung lũng,
Và những đôi nhân tình xưa đã lìa cách xa rồi.
Ta yêu đồng xanh như đã yêu thương con người,
Ta thương đôi tình nhân kia như gió thương yêu mây trời,
Nhưng sao giờ đây chẳng thấy ai chung quanh ta,
Đất trời như bãi tha ma trên đồng hoang cỏ cháy.
Giờ ta còn đứng đây giữa vùng hắt hiu,
Trời không một chút mây đã khô cằn như đáy tim,
Sao ta còn đứng mãi như người tình mong đợi ai,
Sao ta còn đứng mãi để nghe tâm hồn tê tái,
Và đã bao năm rồi ta đứng chờ giữa cánh đồng.