Mẹ ta bao năm vất vả, cuộc đời lam lũ khi xưa,
Làng quê xác xơ mạ non thiếu nước cằn khô.
Mẹ thường mơ một dòng sông nhỏ,
Một dòng nước mát chảy qua xóm quê.
Đã bao lần mẹ héo hon dần,
Cùng với tháng năm khó khăn nhọc nhằn đôi mắt mờ dần.
Nhiều năm con đi đánh giặc, cuộc đời kháng chiến gian lao,
Làng quê nhớ sao nặng sâu bóng dáng mẹ yêu.
Lòng thường mong hòa bình quay về,
Đào dòng nước mát chảy qua xóm quê.
Ước mơ xưa Đảng đã mang lại,
Hợp tác quê ta những năm được mùa càng nhớ ơn ai.
Chiều miền quê nhìn dòng sông dài,
Mẹ ngồi khâu lưới đàn em hát vui,
Ánh trăng soi dòng nước êm trôi,
Mẹ hát ru êm tiếng nghe dịu hiền, cuộc sống đẹp tươi.