Có một người lính đi vào núi xanh những năm máu lửa,
Một ngày hòa bình anh không về nữa,
Có một người lính chưa một lần yêu,
Nhìn Xuân đang đến mà mong ngày về.
Để rồi một chiều, một lần bom nổ khói đen rừng chiều,
Anh thành ngọn lửa bạn bè mang theo,
Tình yêu, tình yêu đồng đội,
Đất nước dang tay ôm anh vào lòng để mãi ngàn đời đất nước nở hoa.