Ðoàn quân đi thấp thoáng trong đêm không một vì sao,
Uốn khúc đường đào mưa trơn bùn sâu.
Ðoàn quân đi dưới nắng gắt gay, mình đẫm mồ hôi thép súng say đời,
Vai nặng trĩu căm thù lòng sôi.
Về miền cũ (ú ù ú), qua những phố phường làng thôn tàn phá,
Rớm máu đôi chân xác xơ quần áo chằng vá,
Quên vùi năm tháng đi là xây cuộc đời.
Các anh về đâu, về nơi máu xương mùa dâng đi san bằng hết oán thù,
Dựng một ngày mai tình thương rắc gieo,
Phá tan biên cương loài người sống thân yêu,
Ngày mai lớp dân lầm than không còn buồn đau.
Đập tan gông cùm đẫm máu,
Ðời vang lên đại đồng khúc ca.
Muôn phương tung trời là bay muôn phương,
Tha thiết đường tơ.
Bao em tôi đôi mắt sáng ngời,
Trông say sưa quân dồn bước tiến.
Tóc bạc trắng đây là những mẹ tôi,
Lòng già run run nhìn toán quân xa rồi.
Ðoàn quân đi giữa sóng biên cương xuân về mùa thắm,
Tôi thấy những nàng khăn hồng lệ thấm,
Hẹn ngày mai chiến thắng chớ quên đường về làng xưa,
Em vẫn mong chờ tới ngày ấy đôi ta cùng mơ.