Gió, gió vẫn thổi về, suốt mùa đông gió thổi,
Cái rét tê người trên đỉnh gió Na Dương,
Có phải chăng đây thiên nhiên khắc nghiệt,
Cái gió thổi lòng người trên đất mỏ Na Dương.
Na Dương, Na Dương, ôi đáng yêu sao,
Những con người đẹp nhất,
Với nắng với gió vẫn tươi nguyên trong sắc áo công nhân,
Và bàn tay chai những gian nan vất vả,
Càng quý vô cùng từng hòn than Na Dương.
Na Dương, Na Dương, ôi đáng yêu sao,
Những con người đẹp nhất,
Dáng đứng vững chãi như Mẫu Sơn chắn gió biên cương,
Từ vùng than nâu, khói xi măng trắng toả,
Đã thấy mai ngày tươi sáng đẹp Na Dương.
Kết:
Từ vùng biên cương sẽ đến muôn phương,
Tiếng hát tên Người trên đất mỏ Na Dương.