Bao năm rồi cách trở dù nơi mô,
Vang trong lòng tiếng à ơi ấu thơ,
Nghe trong tim vơi đầy nỗi nhớ,
Nhớ ngọt bùi, trong tiếng mẹ ru.
Ôi quê mình xứ Nghệ tình mênh mang,
Trong câu hò ví giặm bao chứa chan,
Đây sông Lam suốt đời chảy mãi,
Câu ân tình, hết giận rồi thương.
Điệu ví mẹ ru năm nào,
Con mang theo bốn mùa khắc khoải,
Khi bước trên đường về còn ngái,
Khi cuộc đời con thấy chênh vênh,
Bỗng ngân lên câu hò Nghệ Tĩnh,
Xua muộn phiền như gió thoảng qua.
Điệu ví trong câu ru hời,
Con lớn lên xa vành nôi của mẹ,
Vẫn muốn như cái thời còn bé,
Giấc ngủ nào có những chiêm bao,
Rồi thiếp đi sà vào lòng mẹ,
Để được nghe trong gió mùa thu,
Được trở về điệu ví lời ru.
Hôm nay về thăm lại làng quê xưa,
Vẫn cánh cò bay lả giữa gió mưa,
Ơi quê tôi thắm tình đượm nghĩa,
Bát chè xanh ríu rít hè trưa.
Nhưng đâu rồi bóng mẹ chiều trên đê,
Khói lam chiều tủi lòng lạc lối về,
Nghe bâng khuâng ngỡ mình còn bé,
Câu ru hời, lắng đọng hồn quê.