Hò, ờ ơ ớ, ơ ớ ơ ơ,
Gió Tháp Mười đã thổi, thổi rất sâu,
Có nỗi thương đau, có niềm hy vọng.
Bầu trời thì cao (ớ) cánh đồng thì rộng,
Hương tràm bên anh mà em đi đâu (ơ ớ ờ ờ ơ ớ).
Dù đi đâu và xa cách bao lâu,
Dù gió mây kia đổi hướng thay màu,
Dù trái tim em không trao anh nữa,
Một thoáng hương tràm cho ta bên nhau.
Dù đi đâu và xa cách bao lâu,
Em vẫn thấy bóng anh giữa bóng tràm bát ngát,
Em vẫn thấy mắt anh trong lá tràm xanh ngát (ờ, ơ, ớ ờ),
Em vẫn mang tình anh trong lá tràm xôn xao,
Em vẫn mang tình anh trong lá tràm (ơ ớ ờ ờ ơ) xôn xao.