1-
Mênh mông đêm Trường Sơn,
Cheo leo đường dốc đá mưa trơn,
Suối reo vang rừng núi.
Mưa đêm rơi tả tơi, sấm mờ đêm tối,
Vững bước chân ta đi không ngừng,
Lửa lòng sáng núi rừng.
Hò ơi, đường Trường Sơn lắm khúc cheo leo,
Đoàn quân đi cuối dốc lưng đèo,
Từng bước tiến lòng vui reo.
Hò ơi, hành quân qua gió táp mưa sa,
Còn vẳng nghe tiếng nói quê nhà,
Vì đất nước mà xông pha.
Đi ta đi đèo cao dốc núi,
Đi ta đi vực sâu thác nguồn,
Bước chân ta vang vọng núi rừng,
Lửa rực cháy trong lòng.
2-
Bao la đêm Trường Sơn,
Ta nghe cả đất nước quê hương,
Hát câu ca hùng tráng.
Sao lung linh trời cao, suối ngàn lấp lánh,
Sáng bước chân ta đi trên đường,
Trường Sơn thắm yêu thương.
Hò ơi, nhìn trời cao vẫn những ngôi sao,
Từng đêm nao soi bóng chiến hào,
Ta canh gác trời xanh cao.
Hò ơi, này sao mai hỡi ánh sao mai,
Từ đêm nay soi bóng đường dài,
Ta tiến bước lòng vui sao.
Sao treo trên đầu lê mũi súng,
Sao theo ta về nơi chiến trường,
Sáng bước chân ta đi trên đường,
Về giải phóng quê hương.
Kết:
Hò ơi, vì quê hương dấn bước ta đi,
Nhìn ánh sao đêm, dấn bước ta đi,
Thù Mĩ không quên, dấn bước ta đi, dấn bước ta đi.