Em thức cùng trăng nhưng không phải để ngắm trăng,
Mà lắng nghe nhịp đời tiếng gọi của người thân thương.
Trăng có khi mờ hay khi tỏ,
Lòng em sáng ngời ngời nâng niu từng ước mơ.
Đây những bàn tay ấm mối tình dịu vết đau,
Mang tới những niềm vui ngát tình đời rạng tương lai.
Có những đêm dài em không ngủ,
Giành lấy những nụ cười, sự sống của bao người.
Ôi, vinh quang thay người lương y mẹ hiền đó,
Trong tim em nóng bỏng những yêu thương,
Vượt gian khó qua giây phút hiểm nghèo, vươn lên tới đỉnh cao.
Trận tuyến em đây, lương y mẹ hiền,
Lời Bác dạy thấm trong từng mạch máu.
Người thầy thuốc Thủ đô, lòng người dân yêu quý,
Những bông hoa trắng đẹp ngát hương đời.