ĐÊM TRĂNG SÔNG LÔ
(Lời thơ : Trần Khoái)
Anh nhớ về sông Lô mùa thu
Đêm sáng trăng chan hòa mặt nước
Người xuống phà nhường nhau từng bước
Vai áo nào cũng có trăng theo
Để lòng em luống những vui theo
Như đợt sóng dàn lên bờ cát
Êm dịu thế một làn gió mát
Tóc em bay bối rối bờ vai
Trong đêm trăng sông bỗng rộng dài
Đèn bật sáng bên bờ Nông Tiến
Soi mặt nước mùa thu xanh biếc
Nhà máy đường nhà máy giấy vào ca
Hoa di lăng mang nắng chiều vàng
Càng tỏa ngát đêm rằm tháng Tám
Bao ký ức tuổi thơ chợt nhớ
Từng mái trường từng góc phố vườn hoa
Bao đợi chờ
Nơi gió ngàn mơ say cùng trăng
Vang khúc ca của người Việt Bắc
Sông đã từng ghi trang sử mới
Bao xác thù chìm đáy sông sâu
Cầm tay em bát ngát trăng thâu
Sao chẳng nói tình yêu là thế
Ta lại nhớ chuyện về đất nước
Ngã ba kia có những người thân
Trong đêm trăng theo tuyến đường rừng
Từng đoàn nối xe ngược lên biên giới
Mang truyền thống mùa thu tháng Tám
Đang giữ gìn từng tấc đất quê hương
Đi bên em trăng sáng dịu êm
Nhịp cầu nối đôi bờ mơ ước
Sông chớp mắt ngàn sao tỏa sáng
Từ núi ngàn từng lớp sóng về xuôi
Vui cùng người
Ôi đêm trăng mùa thu sông Lô.