Đêm nghe hương bay, tôi ngỡ là xuân về,
Hương xuân thơm tho tôi nhớ làn tóc ai,
Em đang thơ ngây, xoã tóc trong gió đêm,
Làm tôi vướng chân nên víu chân.
Đêm hơi sương tan, tôi đang còn ngóng chờ,
Hương đêm vây quanh, cho tôi tìm nhớ hương,
Sao tôi ngu ngơ không dám nói yêu em,
Để lời nói yêu còn đọng mãi trên môi.
Nàng đẹp như cánh hoa, mặn mà trông dáng kiêu sa,
Nên tôi đâu dám yêu nàng, nên tôi đâu dám yêu nàng,
Tôi chỉ biết đứng im lòng nghe xót xa.
Nàng đẹp như dáng tiên, dịu dàng trong bức tranh xưa,
Nên tôi chỉ đứng im nhìn, nên tôi chỉ đứng im nhìn,
Đêm tôi về, một mình trên phố vắng, thương nhớ ai.