Chi tiết
Lời bài hát
Nguồn: anh Giang nhạc xưa
Đệm piano: Nguyễn Hữu Tuấn
Lút chút phận là cái thân con ruồi,
Than ôi (í i ì),
1-
Vì chưng ruồi tham mật ngọt,
Cho nên mật cột dính chặt (mà) lấy chân.
Vì chưng ruồi đâm vô vại mật,
Cho nên bị phạt mới thiệt (mà) lấy thân.
A, ối a, con ruồi chẳng người nào có thích ưa,
Nào ngờ, đánh đập mà không biết chừa,
Than ôi! Than ôi! Than ôi!
Than ôi! Than ôi! Than ôi!
Ấy đế quốc Mĩ thật là cái thân con ruồi,
Than ôi (í i ì).
2-
Vì quen cạnh tranh nguồn lợi,
Hung hăng vồi vội cướp giật mà khắp nơi.
Mặt mo cậy ta giàu mạnh,
Đô la, đồ thừa thí bọn chó săn,
Dấn cái thân sâu bọ, lò lò mọ tới nước ta.
Nào ngờ, ngõ cụt chẳng có lối ra,
Than ôi! Than ôi! Than ôi!
Than ôi! Than ôi! Than ôi!
Thật là đáng cười,
Bọn xâm lăng đáng đời,
Tưởng rằng xông xáo với vũ khí tối tân,
Phi cơ "sấm sét", xe tăng.
Nhưng ầm chông miền Nam ta nhọn hoắt,
Thọc ngay từ mông lên tận nách,
Toàn dân quật cho không kịp ngáp,
Mà tàu bay rụng như sung miền Bắc.
Ấy mới chết chứ lăn quay tớ thầy,
Sa lầy tìm đâu thấy lối ra,
Thật là bi đát đã thấy chưa.
Thật chưa ai ngu như thằng Mĩ,
Ngu như con bò nên thua lu bù,
Càng thua càng cay nên càng bí,
Tên vua hay mò đau nhưng chưa chừa,
Cứ cố mò canh bạc mong gỡ thua.
Cố đấm ăn xôi,
Không ăn thua cuốn gói về thôi,
Cố bám lấy miền Nam,
Thế nhưng không qua tiền mất tật mang.
Ê! Quân xâm lăng cuốn gói về thôi,
Không nên lôi thôi có bữa bỏ đời,
Ăn tham không trôi chớ có mà chơi,
Nhân dân nơi nơi chiến đấu cừ khôi,
Bao phen cho xơi, sứt mũi dập môi,
Mau mau đi thôi cố sức mà bơi,
Cố nuốt hòn xôi, cố dễ mà trôi,
Cố hết mồ hôi, cút xéo về thôi.
Kết:
Ôi thôi, ôi thôi (ha ha ha),
Cho đáng cái đời thằng Mĩ thân con ruồi.
Xem thêm
