Trích từ phim Mẹ chồng tôi.
Con đường nào mẹ đã đi qua
Lúa vẫn xanh mà tóc mẹ đã bạc
Chợt nhìn con nhớ một thời xuân sắc
Chuyện từng ngày mà đọng lại một đời.
Con đường nào qua hai cuộc chiến chinh
Hằn vết chân trâu gập ghềnh cuống rạ
Một ngày tiễn chồng một ngày tiễn con đi
Ngẩng mặt người cho nước mắt lặng vào tim.
Qua bão giông như ngọn đèn không tắt
Mẹ là nửa đêm khi gió lạnh về
Là từng bát cơm nuôi con khôn lớn
Là dòng sông quê quên cả tuổi mình.
Nỗi niềm một đời trao lại cho con
Khi nắng xuân về trên đồng xanh thắm
Con đường nào bóng mẹ còn in.