Cơn bão nghiêng đêm,
Cây gãy cành bay lá,
Anh nắm tay em,
Qua đường cho khỏi ngã.
Ta đã bên nhau,
Thề mãi mãi bên nhau cơ mà,
Sao bỗng ra đi,
Anh ra đi vội vã,
Cơn bão nghiêng đêm,
Anh quên em thật sao.
Giờ bão đã tan rồi,
Trời ngát xanh xanh trở lại,
Nhưng anh cũng xa rồi,
Cơn bão lòng em thổi mãi.
Giờ bão đã tan đi thật xa,
Hàng cây ngát xanh xanh hiền hòa,
Nhưng anh cũng xa rồi,
Cơn bão lòng em thổi mãi không nguôi.