(Ảnh minh họa: Bộ đội địa phương Quảng Trị củng cố hầm hào chuẩn bị đánh địch)
Cỏ non thành cổ một màu xanh non tơ,
Bình minh thành cổ cỏ mềm theo gió đung đưa.
Cỏ non thành cổ một màu xanh non tơ,
Nào có ai ngờ nơi đây một thời máu đổ.
Người vợ nào, người mẹ nào,
Ngậm ngùi nuốt lệ khi chồng con không trở về.
Cho tôi hôm nay vào thành cổ,
Thắp một nén nhang viếng người nằm dưới cỏ.
Cỏ xanh non tơ, cỏ xanh non tơ,
Xin chớ vô tình với người hy sinh trên mảnh đất quê mình.
(x 2)
Kết:
Cỏ xanh non tơ, cỏ xanh non tơ,
Xin chớ vô tình với người hy sinh cho hạnh phúc quê mình.