Chiều dần buông trên Tháp Rùa
Mặt hồ xanh xanh lững lờ
Một làn nước biếc như mắt ai đợi chờ
Hàng cây tha thướt như dáng em chiều nào bên hồ
Để một đời tôi thương nhớ ơi người con gái thuở hào hoa Thăng Long.
Tôi đi giữa phố đông khi chiều vừa buông xuống
Một làn gió từ Hồ Gươm thổi tới
Tôi nghe vơi đi bao nỗi nhọc nhằn
Ai cầm tay ai dạo bước thong dong
Bỏ lại đằng sau một ngày lo lắng
Lặng nhìn Hồ Gươm vừa phai sắc nắng
Giữa dòng đời yêu thương.
Có một chiều như thế Hồ Gươm.