Bao năm qua, trên chiếc đò đưa khách sang sông,
Đây quê hương của cô lái trên sông Hồng,
Đêm đêm nghe tiếng mái chèo khua trên bến xưa,
Vang tiếng hò theo gió đong đưa,
Thương người đi giữ gìn làng xưa.
Nhưng hôm nao, cô gái đò bến vắng năm xưa,
Đưa sang sông đoàn giải phóng quân anh hùng,
Câu yêu thương xin gửi người đi đẫm gió sương,
Dưới bóng cờ tiến bước lên đường,
Đem tình thương xây dựng quê hương.
Rồi một chiều, giặc về nơi thôn xưa,
Gieo đau thương, gieo những nỗi oán hờn,
Bờ sông vắng nay đã tiêu xơ,
Còn cô lái sông Hồng ngây thơ,
Giết giặc thù, rồi cùng hát dưới đáy dòng sông.
Nay quê hương qua những ngày lửa khói điêu linh,
Kia nơi nơi cùng vang khúc ca thanh bình,
Trên sông xưa vắng tiếng hò nào vang sớm trưa,
Gương sáng ngời cô lái can trường,
Dâng đời cho nước Việt yêu thương.