Cô lái đò

CÔ LÁI ĐÒ
 

Xuân đã đem mong nhớ trở về
Lòng cô gái ở bến sông kia
Cô hồi tưởng lại ba xuân trước
Trên bến cùng ai đã nặng thề
Nhưng rồi người khách tình quân ấy
Đi biệt không về với bến sông
Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi
Mấy lần cô lái mỏi mòn trông
Xuân này đến nữa đã ba xuân,
Đóm lửa tình duyên tắt nguội dần
Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi
Cô đành lỗi ước với tình quân.
Bỏ thuyền, bỏ lái, bỏ dòng sông,
Cô lái đò kia đi lấy chồng.
Vắng bóng cô em từ dạo ấy,
Để buồn cho những khách sang sông...

Bình luận (3)

  1. thuychi

    Thường những ai mơ mộng đều yêu thích ca khúc này.Đã mơ mộng thì ta gọi nhau là bạn nhé,dồng ý chư bạn Thanh Giang.

    Xin phép BQT cho tôi gửi tặng đến Thanh Giang, khoảng khắc mà tôi cảm nhận được tình yêu của Mẹ bao la vời vợi đến thế nào.

    Tân mùi năm ấy tôi mười sáu

    chậm chững thơ ngây bước vào đời

    tiết thu buổi dó trời se lạnh

    Mẹ tiễn tôi đi, buồn cô đơn

    Bến đò vắng phù xa đỏ lặng

    sóng nhấp nhô đẩy con thuyền trôi

    bóng mẹ nhòa dần, hoàng hôn xuống

    Mẹ dõi nhìn theo dạ xót thương

    Rồi thì năm tháng cứ đầy vơi

    bến đò xưa, dấu ấn cuộc đời

    cánh buồm tơi tả trôi mãi trôi

    nước mắt nhòa,Mẹ tiễn đưa tôi

  2. thuychi

    Âm thanh buồn,ảm đạm của ca khúc đã nhòa phai, mà tình người còn vấn vương lưu luyến.

    Ngày xa ấy, mỗi làng quê, nơi đâu mà không có bến bờ chia li, với con đò cắm sào đứng đợi. Con đò nhỏ đã để lại bến bờ bao nước mắt đầy vơi, bao nhớ nhung khắc khoải đợi chờ.Tiễn yêu thương,trào dâng khát vọng, hẹn bến xa một sớm trở về.

    Cô lái đò đã bao mùa chống sào chở khách qua sông.Cô đã thấy nước mắt tình người thơ mộng,đẹp như ánh chiều buông. Trái tim cô rộn ràng thổn thức,ước một lần cũng được tiễn đưa, trái tim ai xao xuyến....nhớ con đò.

  3. ThanhNguyễn
    CÔ LÁI ĐÒ
    Sáng tác: Nguyễn Đình Phúc
    Thơ:Nguyễn Bính
    Trình bày :Tô Lan Phương

    Xuân đã đem mong nhớ trở về
    Lòng cô gái ở bến sông kia
    Cô hồi tưởng lại ba xuân trước
    Trên bến cùng ai đã nặng thề
    Nhưng rồi người khách tình quân ấy
    Đi biệt không về với bến sông
    Đã mấy lần xuân trôi chảy mãi
    Mấy lần cô lái mỏi mòn trông
    Xuân này đến nữa đã ba xuân,
    Đóm lửa tình duyên tắt nguội dần
    Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi
    Cô đành lỗi ước với tình quân.
    Bỏ thuyền, bỏ lái, bỏ dòng sông,
    Cô lái đò kia đi lấy chồng.
    Vắng bóng cô em từ dạo ấy,
    Để buồn cho những khách sang sông.