1-
Bấy lâu nay mong chờ người vùng cao ngóng chờ,
Mơ ước cùng suối reo vang lên tiếng học bên bờ.
Miền biên giới đường xa đèo cao thưa vắng bóng người,
Bàn chân nhỏ xinh cô bước trên đồi,
Đồi cao lòng cô vẫn thấy yêu đời.
Chờ cô giáo miền xuôi về đây nương rẫy thêm vui,
Rừng xanh từ đây vang tiếng hát cười,
Đàn em đùa ca ríu rít bên đồi.
2-
Nhớ hôm xưa lên đường thẳng về miền Tây Bắc vui,
Bao nhiêu là nhớ thương tình lưu luyến trông về mái trường.
Giờ chia tay người yêu mà cô thấy vấn vương lòng,
Hẹn khi mùa hoa ban trắng bản mường,
Mời anh về đây thăm núi thăm trường.
Dòng suối mát lượn quanh đồi xanh in bóng ngôi nhà,
Và khi chiều buông soi thấy bóng mình,
Còn ai đẹp hơn cô giáo trên miền rừng cao.