1-
Năm ấy từ miền xuôi xa xôi,
Cô giáo người Kinh lên với bản làng.
Dòng Khuổi Nậm nhẹ reo reo hát,
Hát cùng bầy em bé vang núi rừng.
Cô giáo dạy bầy em thơ ngây,
Yêu núi rừng ruộng nương quê hương,
Ớ ơ ớ, cô giáo đẹp như hoa mai rừng.
Bản làng trên núi ngàn cao lắm,
Vì đàn em cô giáo về cùng dân,
Vượt đường xa qua đèo, qua suối,
Suối, suối ngàn hoa ngát rừng theo bước chân cô giáo đến làng.
Ríu rít bầy em bé chào từ lúc cô giáo về,
Núi rừng đây thêm sáng, bếp lửa đây thêm hồng.
Em bé ngày càng thêm ngoan ngoan,
Dân khắp bản làng thêm yêu cô,
Ớ ơ ớ, cô giáo đẹp như hoa mai rừng.
2-
Có những chiều ngồi bên nếp ấm,
Cô giáo đọc tin ta thắng giặc thù.
Có những ngày cùng dân lên rẫy,
Lúa mượt mà xanh cô vui vun trồng.
Trên trán giọt mồ hôi lăn tăn,
Đôi mắt hiền hiền vui long lanh,
Ớ ơ ớ, cô giáo đẹp như hoa mai rừng.
Bản làng đây có nhiều em bé,
Miệng cười như nắng tỏa ngày xuân,
Bản làng trông mong vào cô giáo,
Sớm, sớm chiều cô giáo cùng chăm các em cho chóng nên người.
Ríu rít đàn em bé chào từ lúc cô giáo về,
Núi rừng đây thêm sáng, bếp lửa đây thêm hồng.
Em bé ngày càng thêm ngoan ngoan,
Dân khắp bản làng thương yêu cô,
Ớ ơ ớ, cô giáo đẹp như hoa mai rừng.
Kết: Hê, hê hề hê, hê, hê hề hế.