Giữa những mái nhà thương của đất trời Thủ đô Hà Nội,
Thấp thoáng bóng áo choàng trắng ngời,
Như những bông hoa huệ của đời.
Đất nước đang độ xuân tươi,
Hoa đua nở ngành y.
Khi mùa xuân về,
Ta nhớ năm nào Bác gửi lời khuyên,
Lương y phải như mẹ hiền.
Bao tháng ngày qua,
Bên những bệnh nhân quê từ phương lạ,
Mà tình thương như thể người nhà
1-
Ơi cô gái ngành y,
Ai biết canh thâu thức tròn đêm trắng,
Mà sáng nay mắt vẫn sáng ngời,
Mang ánh vui tươi tỏa đến, đến mọi nơi.
2-
Ơi cô gái ngành y,
Đêm thức thâu đêm đón cành hoa mới,
Một bé thơ bước vào với đời,
Giang cánh tay hoa chào cô gái, gái ngành y.